“ 2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tuỳ theo sự lựa chọn của họ.
3. Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để:
a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác,
b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội."
(Điều 19. Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, LHQ biểu quyết năm 1966, VN ký và tham gia ngày 24/9/1982).
Biết được sự thiệt tuy khó, nhưng còn khả dĩ; nói rõ được sự thiệt hầu như bất khả !"... ĐÃ XA RỒI CÁI THỜI MÀ AI NÓI RA ĐIỀU GÌ CŨNG SỢ BỊ PHÊ PHÁN MẤT LẬP TRƯỜNG, CẢ XÃ HỘI BỊ ÉP SỐNG TRONG CÁI VỎ ĐẠO ĐỨC GIẢ, TỪ TRÊN XUỐNG DƯỚI, NÓI THÌ RẤT HAY, NHƯNG LÀM THÌ NGƯỢC LẠI..." (GS Hoàng Tụy)
Suy gẫm hôm nay: "VẪN BIẾT SỐNG LÀ HƯỚNG ĐẾN TƯƠNG LAI, NHƯNG QUÁ KHỨ LÀ TẤM GƯƠNG NÊN SOI LẠI!"

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

SỞ HỮU TƯ NHÂN VỀ ĐẤT ĐAI LÀ PHI LÝ!

          Với "thực tiễn sanh động" mà tôi thấy và biết được, đối chiếu với "tư duy trừu tượng và khái quát" hàn lâm từ quan điểm của đảng hoặc các nhà trí thức của đảng ta, giúp tôi chứng minh và xác định điều đó là hoàn toàn đúng:

     A./ TỪ "THỰC TIỄN SANH ĐỘNG":
          Thửa ruộng có đường bao màu trắng, với diện tích khoảng 1.200 m², dưới đây là ảnh chụp từ vệ tinh của Google Maps, vị trí được xác định là: 13°55'05,2" vĩ độ bắc và 108°53'46,6" kinh độ đông.
          Trước ngày 30/4/1975, người chủ sở hữu thửa ruộng này là một nông dân (không thuộc diện "ngụy quân, ngụy quyền" hoặc "tề điệp, ác ôn" hay "cường hào ác bá, có nợ máu với nhân dân"), mua được từ một điền chủ vào quãng cuối thập niên thứ 6, đầu thập niên thứ 7 của thế kỷ trước. Lúc đó, thửa ruộng này thuộc loại "nhứt đẳng điền", là loại "ruộng rộc", mỗi năm canh tác được 2 vụ.
          Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, giác ngộ lý tưởng xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, với chủ trương tất cả tư liệu sản xuất đều thuộc về toàn dân và phương thức làm ăn tập thể, người chủ sở hữu thửa ruộng này đã đưa nó vào HTX nông nghiệp. Như vậy, thửa ruộng đó, mặc nhiên, từ sở hữu tư nhân đã trở thành sở hữu tập thể, tức sở hữu toàn dân, sở hữu của Nhà nước.
          Cách đây lối 5 năm, do cần tiền để phục vụ cho "quốc kế, dân sanh", chánh quyền đã qui hoạch, chuyển thửa ruộng này từ đất sản xuất nông nghiệp thành đất thổ cư để nhân dân xây dựng nhà ở. Chánh quyền đã chia thửa ruộng thành 5 lô đất và cho đấu giá quyền sử dụng đất để xây nhà cho 5 người dân, nghĩa là người dân phải bỏ tiền, lối 15, 20 triệu VND vào thời điểm đó, để sử dụng một lô đất này vào mục đích xây cất nhà cửa. Khi đó, người chủ sở hữu thửa ruộng này trước 30/4/1975 được ưu tiên mua quyền sử dụng 1 lô trong 5 lô này. Cho đến nay, 5 lô đất này vẫn chưa được sử dụng để xây cất nhà ở và những người được quyền sử dụng vẫn trồng lúa và hoa màu, như ta thấy qua ảnh chụp vệ tinh.

          Với thực tế trường hợp trên, nếu để tư nhân được quyền sở hữu đất đai thì sẽ xảy ra một nghịch lý là  CHỦ SỞ HỮU MỘT TÀI SẢN PHẢI BỎ TIỀN RA ĐỂ MUA LẠI, VÀ CHỈ ĐƯỢC PHÉP MUA LẠI TỐI ĐA, 1/5 TÀI SẢN CỦA MÌNH!

          Cứ để sở hữu toàn dân về đất đai thì không phát sanh nghịch lý, vì người nông dân nói trên tuy PHẢI BỎ VÀI CHỤC TRIỆU ĐỒNG ĐỂ MUA QUYỀN ĐƯỢC SỬ DỤNG 1/5 NGUYÊN TÀI SẢN CỦA MÌNH, NHƯNG ĐỔI LẠI ĐƯỢC ĐỒNG SỞ HỮU TOÀN BỘ ĐẤT ĐAI VÀ TƯ LIỆU SẢN XUẤT CỦA CẢ ĐẤT NƯỚC TA!
          Và như vậy, chúng ta sẽ thực hiện được ước mơ tuyệt vời như nhà thơ lớn Tố Hữu đã viết: "Quyết chiến đấu! Nào, ta liên hiệp lại / Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng! / Ngày mai đây, tất cả sẽ là chung / Tất cả sẽ là vui và ánh sáng!" (Tố Hữu - Liên hiệp lại)
          
          Tuy nhiên, để bảo vệ quyền lợi ổn định và lâu dài cho những "đại gia giàu lên từ đất", hoặc "Nhiều người Việt thành đại gia chỉ nhờ buôn đất!", trước mắt ta chỉ thừa nhận "sở hữu tư nhân hạn chế về đất đai" bên cạnh nguyên tắc chung là đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý như kiến nghị của MTTQ Việt Nam.

     B./ ĐẾN "TƯ DUY KHÁI QUÁT VÀ TRỪU TƯỢNG" (rất hàn lâm từ quan điểm của đảng ta và tư duy uyên bác từ những nhà trí thức của đảng ta):

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Chiến dịch Babylift và sự trở về của một trẻ mồ côi được đưa đi từ Quy Nhơn

Chiến dịch Babylift:
  
     “Babylift” là cách người ta gọi những trẻ em bị đưa khỏi miền Nam VN theo một chương trình mang tên “Chiến dịch đưa trẻ em ra đi” (Operation babylift) tới Mỹ và một số nước khác (như Úc-Đại-Lợi, Gia-Nã-Đại,...). Ngày 03-4-1975, tổng thống Mỹ Gerald Ford ký sắc lệnh “Babylift” để di tản trẻ mồ côi khỏi các cô nhi viện ở Sài Gòn.

     Theo kế hoạch, 30 chuyến bay được điều động để cùng với các phương tiện khác di tản trẻ mồ côi VN với một ngân sách đặc biệt khoảng 2 triệu USD.

     Tính đến khi chuyến bay cuối rời sân bay Tân Sơn Nhất vào ngày 26-4-1975, đã có hơn 2.000 trẻ rời VN theo chương trình này. Tuy nhiên con số chính thức vẫn chưa được xác định. Có tin nói rằng khoảng 4.000 trẻ đã được đưa đi, trong đó khoảng 2.700 trẻ đến Mỹ, 1.300 trẻ đến Gia-Nã-Đại, Úc-Đại-Lợi và các nước châu Âu. (Theo Vì sự đoàn tụ của gia đình Việt)

     Thân phận của 3.000 trẻ em ngày đó đã và đang sống ra sao tại nước ngoài? Đó là câu hỏi ít khi người ta nghĩ đến.

Và sự trở về của một trẻ mồ côi được đưa đi qua Mỹ từ Quy Nhơn - Bình Định :

     Lang thang trên mạng, tình cờ tôi bắt gặp trang web của Julie, tên Việt Nam là Nguyễn Thị Thanh Trúc, một trẻ mồ côi được Operation Babylift đưa từ Ghềnh Ráng - Quy Nhơn - Bình Định sang làm con nuôi một gia đình người Mỹ tại Seattle, tiểu bang Washington. Julie được nuôi dạy và lớn lên như bất kỳ một đứa trẻ nào trên đất Mỹ. Khác biệt duy nhất là Julie có vóc người châu Á nhỏ bé hơn so với các bạn bè đồng trang lứa. Hiện nay Julie đã lập gia đình với Brad Davis và trở thành bà Julie Davis.

     Năm 2003, lần đầu tiên trở về Việt Nam cùng chồng trong nửa tháng trời, Julie kể lại: “Chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam kéo dài hơn 20 giờ mà tôi có cảm tưởng dài đến 20 năm… Khi phi cơ đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, Brad vỗ vai tôi, ý nhị: ‘Chúng ta đã đến nơi. Em đã về nhà’… Sau khi đi thăm Sài Gòn, Đồng bằng sông Cửu Long, chúng tôi về lại Quy Nhơn và đến tận Viện Mồ côi Ghềnh Ráng để thăm lại nơi xuất xứ của tôi…”

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Chào mừng 106 năm, ngày sinh cố Tổng Bí thư đảng ta: Đồng chí Lê Duẩn!

(07-4-1907 – 07-4-2013)
Mời coi cho biết:

     1./ Cha tôi, Lê Duẩn và kỷ niệm với Trung Quốc:  (Coi nguyên bổn: ở đây), Thì ra hiệp định Genève 1954 và hiệp định Paris 1973 đều không phải do Đảng và Nhà nước ta định đoạt!
Hoặc click chuột vô image để coi rõ hơn
      2./ Coi và nghe người vợ miền Nam (vợ lẻ - thứ thất) của đ/c cố Tổng Bí thư Lê Duẩn kể chuyện: 
          a./ Lấy chồng và chăm sóc cho chồng có sức khoẻ để làm việc cũng là "một nhiệm vụ"
            b./ Con gái của bà, lấy chồng người Nga, chết oan vì là con của đ/c Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam
  (Click chuột vô đây để coi chi tiết)



Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Ngoại cảm tìm mộ và thân trung ấm

(Xin giới thiệu toàn văn bài viết của Bác sỹ Phạm Doãn Luyện đăng trên blog bsphamdoan)

     Từ lâu trước đây tôi không quan tâm gì lắm, về thế giới của những người đã chết, dù rằng tôi không phải là người Marxist. Tôi nghĩ, cứ chết rồi sau 49 ngày là đi đầu thai. Từ khi có chuyện của cô Phan Thi Bích Hằng , rồi có những Đàn giải oan (ở đây, đây, và đây) qui mô của thày Nhất Hạnh, tôi thấy mình dần dần thay đổi quan niêm về thế giới của người chết. Vậy là số người chết còn bị kẹt lại cõi trung ấm nhiều hơn mình tưởng. Phật giáo Tây tạng gọi cõi trung ấm là cõi của linh hồn sau khi chết.

     Chiến tranh Việt nam, làm chết rất nhiều người ở tuổi thanh niên. Đối với những người tuổi trẻ, khi khát vọng sống còn rất mạnh mẽ, khi sự luyến tiếc cột buộc với thế giới còn rất cao, thì khi chết khó có sự siêu thoát được. Nghề của tôi phải gắn bó nhiều với cái chết, nên tôi cũng có nhiều kinh nghiêm về sự chết, về chuyện ma. Hồi mới ra trường, về làm tại một phòng cấp cứu Nhi, tôi đã có cảm giác kinh hoàng trong đêm đầu tiên, khi nằm ngủ một mình trong phòng trực. Cứ nhắm mắt lại thì thấy có cả bầy con nít kéo đến. Đêm đầu tiên đó, tôi không dám ngủ, thức trắng. Trở ra ngồi tại bàn làm việc, thì mấy cô Y tá ngạc nhiên: Không có bệnh nhân nặng, bệnh ổn hết rồi, sao thày không đi ngủ? Tôi chỉ ngồi im, chẳng lẽ lại nói thày đang sợ ma! Ở thời điểm đó, trong cái tự hào của trí thức khoa học tôi xếp tất cả những hiện tượng ma quỉ vào phạm trù obsession (ám ảnh). Lúc đó, dù là tin có linh hồn, nhưng tôi không nghĩ linh hồn người chết lại bám víu quá nhiều vào thế giới trung ấm (thế giới sau chết, trước khi đầu thai). Bây giờ, với khả năng của chị Bích Hằng, cùng với rất nhiều người có năng lực tương tự, tôi tin rằng, phải chú ý nhiều hơn đến thế giới này.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Lạc hà, cô vụ tề phi!

(Click chuột vô ảnh để coi rõ hơn)
LẠC HÀ
     DỮ
CÔ VỤ
     TỀ PHI

     Một tuần rồi phải về quê để chăm sóc thân mẫu bị bịnh nặng. Chiều qua, khi vầng dương sắp tắt, ra trước ngõ ngắm cảnh hoàng hôn, thấy một cánh cò lẻ loi, cô độc cùng bay về đông với ráng chiều vàng vọt. Chợt nhớ câu thơ nổi tiếng của thi hào Vương Bột: "Lạc hà dữ cô vụ tề phi,..."
     
     Thì ra người xưa sáng tác không phải hoàn toàn từ trong tưởng tượng!


    

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Ấn tượng đêm "Thơ Nguyên Tiêu Quý Tỵ - 2013" ở Quy Nhơn - Bình Định.

     Đêm thơ Nguyên tiêu năm Quý Tỵ - 2013 ở Bình Định, do Hội Văn học Nghệ thuật và Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Bình Định tổ chức, khai mạc vào lúc 19 giờ 30 phút, ngày 24/02/2013 tại Đồi Thi nhân (Khu du lịch Ghềnh Ráng - TP. Quy Nhơn) với chủ đề “Tổ Quốc và Vầng Trăng". Hình như đến giờ chót, chủ đề của đêm thơ được thay đổi là "Tổ Quốc Vầng Trăng", nên chữ "và" trên phông nền của sân khấu đã bị xóa nhưng chưa sạch, vẫn còn đọc được!
     Đến dự khán đêm thơ đã để lại trong tôi mấy ấn tượng:

      1./  "Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên", nhưng đêm nguyên tiêu hôm nay thì "nguyệt... mất tiêu" vì bị cả một trời mây mù che kín, thỉnh thoảng mới vẹt mây được đôi chút để chị Hằng nhìn xuống đêm thơ:

      2./ Có lẽ để biểu thị cảnh vầng trăng bị mây mù che phủ nên trên sân khấu, ban tổ chức đã cho trưng bày một hình tròn màu vàng được tấm vải màu xanh nước biển che khuất gần một nửa:

      3./ Đến với đêm thơ, không những được coi, được nghe thơ mà còn được nghe buổi giao lưu giữa ban tổ chức với một đồng chí cựu Phó Chủ tịch UBND tỉnh, một đồng chí nhạc sỹ làm việc ở Sở văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh, về các chuyến công tác đến quần đảo Trường Sa (đồng chí cựu Phó Chủ tịch UBND tỉnh gọi Trường Sa là "tiền tuyến" mà "hậu phương" là lẫnh thổ ở đất liền. Lại thêm một khái niệm mới, vì nước ta đang hòa bình, thạnh trị, có chiến tranh với ai đâu mà có "tiền tuyến" với "hậu phương"(!)(?)) cách nay 3, 4 năm của các đồng chí đó; đặc biệt, buổi giao lưu còn có sự tham gia của vị khách rất ấn tượng là một đồng chí Thượng úy bộ đội Hải quân Nguyễn Hồng Nhật, đảo trưởng đảo Đá Đông, một đảo chìm thuộc quần đảo Trường Sa, đang nghỉ phép ở quê nhà: xã Phước Hiệp, huyện Tuy Phước. Buổi giao lưu khá lâu nên đã khiến một vài người (nói giọng miền Bắc) phản đối và Ban Tổ chức phải bỏ bớt một số, nghe đâu đến 4, hay 5 tiết mục, trình diễn thơ.

      4./ Nhưng, hơn hết và ấn tượng sâu sắc nhứt là lòng yêu thơ, yêu văn học và nghệ thuật,... của người Bình Định. Mặc dù đêm thơ nguyên tiêu diễn ra trong điều kiện thời tiết khá xấu, trời mưa lất phất, trước giờ khai mạc và thỉnh thoảng, lai rai trong buổi diễn, nhưng có những cháu bé 9, 10 tuổi cho đến nhiều cụ già 7, 8 mươi xuân, cả nam lẫn nữ, vẫn không quản ngại gió mưa, trẻ thì che dù, già thì đội nón lá, choàng nylon che mưa đến dự khán:
Có những cô, dì, dáng vẻ nông dân:
Bên cạnh những anh, chị tầm cỡ "đại gia" người thành phố:
Cho đến các nghệ sỹ, các nhà thơ trong khi chờ đến phiên lên sân khấu trình diễn:

      Ai nấy đều rạng rỡ tươi cười khi tôi xin được chụp vài tấm hình để lưu niệm.Thiệt đúng là không hổ danh con người "đất võ, trời văn" của quê hương Bình Định!


Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Thầy giáo, bạn văn.

     Thầy Huỳnh Kim Bửu vừa ra đi về miền miên viễn.
    Anh Trương văn Dân (ở đâyđây), một người bạn văn cũng là một người học trò cũ của Thầy (ở đâyđây), cách đây vừa tròn 1 tháng, khi "nghe tin thầy nhập viện. Cấp cứu. Phòng cách ly...", đã có một bài viết về người Thầy vừa là Bạn văn của anh, rất ấn tượng.
    Như một nén hương lòng kính tiễn biệt Thầy Huỳnh Kim Bửu, Xin được giới thiệu với Quý thân hữu:
http://xunauvn.files.wordpress.com/2013/02/huynh-kim-buu.jpg
Nhà văn - Nhà giáo HUỲNH KIM BỬU
         Một buổi sáng nắng nhẹ, trời trong. Anh giáo trẻ dáng dỏng cao bước vào lớp đệ tứ, khẽ hất ngược mái tóc ra sau rồi nhìn các cô cậu học trò :
        “Hôm nay trời thật đẹp! Ngồi trong phòng mà học thì phí phạm. Nếu các anh chị đồng ý, tôi sẽ xin thầy giám học, dẫn cả lớp đi du ngoạn, tìm nơi nào yên tĩnh vừa vui chơi vừa giảng bài, được không? ”
        “ Đồng ý ! ”
        “ Hoan hô!”
        “ Hoan hô thầy !”
        Cả lớp nhao nhao phấn khích. Những khuôn mặt rạng rỡ, hớn hở reo mừng. Và chỉ mấy phút sau, cả lớp ào ra sân trường như bầy ong vỡ tổ.

TIN BUỒN

Vô cùng thương tiếc báo tin cùng quý thân hữu:
   
      Nhà văn - Nhà giáo HÙYNH KIM BỬU, (Thầy giáo dạy môn Việt Văn cho chúng tôi thời Trung học học Đệ Nhất Cấp, tại trường Trung học Quang Trung Bình Khê), sinh năm 1939 (Kỷ Mão) tại xã Nhơn An, huyện An Nhơn (nay là thị xã An Nhơn), sau thời gian bị bệnh hiểm nghèo đã tạ thế vào hồi 00 giờ 18 phút, ngày 15/02/2013 (nhằm ngày mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ), hưởng thọ 75 tuổi.

     - Lễ viếng bắt đầu từ 14 giờ 00, ngày 15/02/2013 (mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ).
     - Lễ di quan vào lúc 05 giờ 45, ngày 18/02/2013 (mồng 9 tháng giêng năm Quý Tỵ), tại tư gia: 162/32/18 Nguyễn Thái Học, TP. Quy Nhơn.
     - Lễ hạ huyệt lúc 07 giờ 00, ngày 18/02/2013 (mồng 9 tháng giêng năm Quý Tỵ).
      An táng tại quê nhà: thôn Tân Dương, xã Nhơn An, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định.

     Xin thành kính thắp nén tâm hương để kính tiễn thầy Huỳnh Kim Bửu về miền Lạc Quốc - An Bang!
     Thành kính chia buồn cùng cô Mận và Quý tang quyến.

    

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Rất mong sự thiệt nầy là cá biệt và hy hữu!

     Tôi có người bạn, có chức vụ thuộc "hàng chức sắc" ở một Công ty thuộc "hàng đại gia", là Công ty con của một tập đoàn cũng thuộc "hàng đại gia" trong lãnh vực "Đầu tư và Xây dựng". Với bề dày "hơn 35 năm Trưởng thành và Phát triển", Công ty này từng được Nhà Nước tưởng thưởng Huân chương Lao động hạng 3, từng ra quần đảo Trường Sa xây dựng các công trình phục vụ quốc phòng, từng sang Cambodia giúp bạn, từng ra Đồ Sơn xây dựng nhà khách cho Bộ Điện lực,....
     Bạn tôi vốn là người yêu thích văn thơ, đã có thơ đăng báo từ hồi trước  30/4/1975, đến hôm nay vẫn còn sở thích đó, và đã có bài đăng trên "Tạp chí Công Đoàn", Tập san "Quán Văn",... Ấy vậy mà hơn 2 tháng nay, nó biệt tăm, biệt tích trên chốn "văn thơ hồ". Hơi ngạc nhiên, mấy lần tôi gọi phone để hỏi thăm tin tức, được bạn cho biết hơn sáu tháng nay phải làm "công quả" cho Công ty, nghĩa là làm có "công" nhưng mà không có "lương". Vì Công ty phần thì không có việc làm, phần có việc làm thì bị chủ dự án không trả tiền vì không có tiền để trả, phần thì Công ty đã bị mất gần hết vốn chủ sở hữu, còn vay vốn thì ngân hàng và các tổ chức tín dụng không cho,... Cho nên không có "thực" thì "vực" được nổi cái gì?

     Không có việc làm thì công nhân nghỉ để làm việc nhà, mấy ông/bà Chief cũng lo làm việc cho mấy cái Công ty riêng của gia đình mấy ổng, mấy bã. Chỉ có mấy người dở "cán" dở "công" như bạn tôi, có bao nhiêu vốn liếng thì đã góp cổ phần vô công ty để có việc làm, bây giờ bán lại thì không ai mua mà rút ra thì công ty đã mất hết vốn. Đành phải "kiên cường" để những mong công ty qua cơn "bỉ cực" này sẽ kiếm được cái sổ hưu mà an dưỡng lúc tuổi già nên phải gắng mà "bám trụ".

     Có một cái quái lạ là khi lãnh đạo quản lý Công ty chung nầy thì mấy ông/bà Chief nào cũng vậy, lúc mới nhậm chức thì Cty luôn làm ăn có lãi, chia cổ tức đều đều cho cổ đông, nhưng vài, ba năm sau lại báo cáo thua lỗ, ăn thâm vào vốn, tiền cổ tức trước đây đã nhận là ăn vào cổ phần!. Thua lỗ, hụt vốn, phải thay Chief, Chief cũ về nhà mở Công ty riêng, Chief mới lên nắm quyền,  lại "bổn cũ soạn lại". Qua bốn, năm lần thay chân thế chỗ, đến ông Chief gần đây nhứt thì cụt hẳn vốn luôn, mặc dù được HĐQT gợi ý nhưng ông vẫn nhứt quyết không từ chức, bắt buộc HĐQT  phải "cho thôi giữ chức". Bị cho "thôi giữ chức" không những không buồn mà ông ta còn vui mừng, tung tăng, phấn khích, vì được "thoát nợ"; hễ có ai cật vấn hay đòi nợ hồ hởi chỉ cho chủ nợ đến gặp người kế nhiệm, đương chức, đương quyền chớ "tui giờ  đã hết quyền hành rồi"!. Chỉ tội cho ông Chủ tịch và Giám đốc mới lên thay - không nhận cũng không được vì họ đều là người của Đảng phải chấp hành sự phân công của tổ chức - phải lãnh đủ, phải trả những món "nợ" mà mình không "vay", không biết bao nhiêu nhà cung cấp, lao động thuê ngoài từ Nha Trang, Quảng Ngãi,... liên tục đến để chửi mắng, đòi nợ., thậm chí những món nợ từ 2, 3 năm trước đó. Đến nỗi có Chief phải âm thầm, lặng lẽ về Hà Nội mà thuộc cấp không hay!

      Người ta cứ kêu ca "Lỗ triền miên, giám đốc vẫn bình yên" , nhưng "thay thế", thậm chí "cách chức" như trường hợp trên đây thì phỏng có giải quyết được gì?!

     Có một điều kỳ dị nữa là lãnh đạo, quản lý, điều hành thì công ty cứ ngày càng đi xuống như vậy, nhưng nhà cửa của mấy ông/bà  Chief  luôn "trưởng thành và phát triển" phát triển từ ở phố về đến quê cha, đất tổ, rồi vươn tới cả chốn Sài thành "phú quý"! Đặc biệt lại càng tăng tốc khi "mất chức" rời công ty  về nhà lập công ty riêng của họ và gia đình, những công ty TNHH này mới thực sự "trưởng thành và phát triển"! Có đến cả hằng chục ông/bà với hằng chục cái Công ty TNHH như vậy.

      Được một điều tuyệt vời là công ty của bạn tôi vốn là công ty của Nhà Nước được cổ phần hóa nên có đầy đủ hệ thống chính trị - xã hội từ tổ chức cơ sở Đảng đến Công đoàn,... cho nên dẫu khó khăn là vậy nhưng tình hình an ninh chính trị và trật tự an toàn xã hội vẫn đảm bảo tuyệt đối.

      Mới đây, khi nghe tin BIDV “bơm” hơn 10.000 tỉ đồng cho HUD tôi liền gọi phone báo tin cho bạn, những tưởng nó sẽ vui mừng lắm, nhưng thấy giọng nó vẫn không có gì lạc quan. Hỏi làm sao không mừng với món tiền được "bơm" cực kỳ "vĩ đại" như vậy thế nào công ty mầy tuy là hàng "cháu chắt",  dù không được "múi" thì chí ít cũng có mấy cái "xơ" để trang trải chút ít trong khi tết đến, xuân về chớ. Mười nghìn tỉ đồng tương đương với nửa tỉ USD chớ bộ! Nó thản nhiên, ngần ấy thì đâu đến lượt bọn này!

      Thương bạn, tôi mới bày nó: "Mầy nghỉ hưu quách đi cho rồi, vì mầy cũng đã đến tuổi hồi hưu rồi!".  Nó: "Đã tính đến điều ấy. Nghỉ hưu thì được gần 4 chai/tháng, còn đi làm thì làm thì không lương. Người ta vô chùa làm "công quả" thì còn được "công đức" chớ mình đây đã làm "công quả" mà còn bị mắng là ngu. Nhưng nghiệt một nỗi là nghỉ hưu cũng không được, vì Công ty còn nợ tiền BHXH cả tỉ bạc!"

      Chỉ còn dăm bữa nữa là tới tết Quý Tỵ. Đường phố chỗ tôi ngụ đã giăng đèn, kết hoa, rực rỡ sắc màu những bandroll "Mừng đất nước đổi mới! Mừng Đảng Quang vinh! Mừng Xuân Quý Tỵ!". Mong sao cho bạn tôi có được đủ mấy cái mừng đó! Và cũng rất mong sao sự thiệt nầy là cá biệt và hy hữu xảy ra trên đất nước ta!